Kwon Hee Jin -  권 히 진


Mùa hạ đã trở lại. Tôi định viết rất nhiều nhưng giờ chẳng muốn viết gì nữa. Tôi nghĩ mục đích sống của mình chỉ là đi tìm được người nói với tôi rằng "Anh ở đây là vì em".

Tôi nghĩ mình cần có người hiểu được ý nghĩa cuộc sống của tôi, hiểu được lý do tại sao tôi lại xuất hiện giữa bảy tỉ người này. Để làm anh ta hạnh phúc, hoặc làm anh ta phát điên.

Tôi nghĩ mình muốn có một người thấu hiểu tâm tình, tuy rằng việc này rất khó. Tôi đã để lộ hết da thịt của mình ra ngoài nắng nhưng trớ trêu làm sao không có một người quan tâm. Nhưng như vậy cũng tốt, để khiến tôi không còn bị chìm sâu vào biển cả tự ti nữa. Tôi - vẫn là một cô gái tốt và đặc biệt nhất trên thế gian - chỉ có điều người quan tâm đến việc đấy chưa xuất hiện mà thôi.
Chẳng hạn như có người thích ăn KFC, có người thích ăn Pizza, có người chỉ thích ăn bún đậu mắm tôm, có người lại thích ăn tất cả. Và có nghĩa là món nào cũng vẫn rất tuyệt vời.

Thực ra tôi vẫn không cô đơn đến mức cần một ai đó bên cạnh. Bởi vì vẫn đang sống cũng bầy đàn của mình. Bởi vì vẫn có chỗ dựa vững chắc ở sau lưng. Thế nên thôi dừng than vãn lại. Thế nên thôi dừng kêu ca cho một ngày mùa hạ sắp tàn. Tôi nhẩm đến lại thời gian. Tuổi 24 sắp đến. Trong lòng có một nỗi sợ mơ hồ không sao giải thích được. Tôi đang bị một thế lực vô hình đầy đến bờ vực của tuổi trẻ.
Khi rơi xuống đáy, mọi thứ đều vỡ tan.
 
 
Current Location: Under my sky
 
 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
05 April 2012 @ 12:59 pm


Thành phố này đã chẳng còn như xưa. Tôi nhận thấy điều này khi đi dạo qua những con đường. Cho dù mùi vị mùa hạ đã quay trở lại, cho dù tôi vẫn ngửi thấy hơi ẩm từ những đám mây, mùi hoa đại thơm ngào ngạt trong đêm, mùi nắng hanh hao trên lan can phơi đầy quần áo, cho dù như vậy, tôi vẫn không thể tìm lại được mùa hạ trong ký ức xưa.

Ít ngày nữa thôi, khi mặt trời quay lại thành phố này, nắng sẽ lại vàng rực rỡ, phượng sẽ lại đỏ và bằng lăng tím ngắt. Tôi sẽ lại đi giữa những con đường, tự hỏi về tương lai. Liệu sau này tôi sẽ thế nào? Sẽ sống ở một thành phố gần biển hơn và xa nỗi nhớ hơn? Tôi nghĩ về tuổi 27 của mình, nghĩ đến việc sẽ tổ chức ăn mừng thật to nếu tôi chạm được vào nó. Ý tôi là nếu như tôi còn sống được để vượt qua tuổi 27 của mình.

Tôi đã lên kế hoạch cho bản thân. Kế hoạch về một thành phố ít lưu luyến. Một thành phố chẳng có lá vàng rơi trên đường Hoàng Diệu, không thể có caramel và chè xoài ngon như ở Hàng Than, và càng không thể pha lại được vị mơ muối nửa mặn nửa ngọt như trên đường Nguyễn Du vào những chiều thứ bảy. Kí ức chẳng thể tìm lại được. Dẫu biết như thế nhưng vẫn phải buông tay. Tôi phải đi tìm chàng trai thuộc về mình từ kiếp trước. Thành phố này đã mắc phải lời nguyền chết tiệt gì đó mà dẫu không ở một mình, tôi vẫn thấy cô đơn.

Vậy nên tôi phải đi thôi, tôi phải tìm cho được người sẽ ở bên cạnh mình đến suốt đời. Người sẽ chăm sóc tôi, lắng nghe tôi nói, ngắm tôi già đi trong đêm, vuốt ve cho tôi ngủ.
Cho dù người ấy không tặng tôi một đóa hướng dương nào, thì cũng chẳng sao.
 
 
Current Location: In my heart
 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
26 March 2012 @ 11:37 pm


Tôi lúc lại trong những ký ức mông lung, tìm kiểm lại tuổi mười tám của mình. Cuộc đời có mấy lần mười tám? Thế nên dù có hút thuốc nhiều đến thế nào, tuổi mười tám của tôi vẫn mãi không bao giờ trở lại.

Tôi đi tìm những tháng ngày mộng du. Những tháng ngày xem "My Neihbor Toronto" vui vẻ không chịu nổi, những tháng ngày đọc Nana, Honey and Clover nước mắt tuôn rơi vĩnh viễn không bao giờ trở lại cho dù có xem Toronto lại bao nhiêu lần.

Mỗi lần khó ngủ, tôi vẫn nhắm mắt nhẩm lại Bên Nhau Trọn Đời. Ghi nhớ từng câu chữ trong lòng, hạnh phúc thì đã nhạt phai. Tôi nghĩ đến kiếp sau của mình, nghĩ đến chàng trai của kiếp trước, và nghĩ đến những thứ khiến mình lưu luyến với thế gian.
 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
10 March 2012 @ 10:23 pm


Tôi cầm tiền, trong lòng nặng trĩu.

Mười triệu nặng trĩu.

Giá như tình cảm cũng có thể sòng phẳng như tiền bạc.

Giá như bố, hoặc ít nhất là tôi đừng vô dụng như thế này nữa.

Có những thứ tình cảm nặng trĩu khiến tôi cảm thấy mệt mỏi nhiều hơn hạnh phúc. Mệt mỏi vì biết mãi mãi mình không đáp trả được.
Vĩnh viễn mình không đáp trả được.

Nếu tôi có thể cứ vô tư mà nhận, vô tư mà nhận hết thảy mọi thứ tình cảm của những người yêu quý về cho riêng mình như một lẽ đương nhiên thì tốt biết bao.

Tình cảm ấm nóng khiến trái tim tôi nặng trĩu. Đáp trả bao nhiêu là đủ? Bao nhiêu là đủ?

Hóa ra tình cảm của người khác cũng khiến mình bị tổn thương, cho dù nó ấm áp đến như thế nào.

 
 
Current Location: in my heart
 
 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
16 February 2012 @ 02:56 pm



Không biết bao nhiêu lần em đã tự hỏi mình rằng, mỗi khi em khóc thì anh đang ở đâu?

Có lẽ vì anh chưa từng xuất hiện, nên em chỉ có thể làm tất cả mọi thứ một mình trong màn đêm tĩnh lặng và mênh mông.

Em muốn anh ở bên, để em không còn phải khóc một mình, buồn một mình, tức giận một mình, muốn chết một mình. Em muốn có người quan tâm đến nỗi đau của em ngay cả khi em còn chưa nhận ra nó.

Anh đang ở đâu?

Em ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám mây, vì anh chưa từng xuất hiện nên em chỉ có một mình. Mọi cảm tình đều câm lặng, và chôn chặt ở bên trong.
Em muốn tìm một chàng trai dám cho em một lời hứa. Ở cạnh bên em cả đời. Và muốn, chân thành, từ đáy lòng mình, chia sẻ tất thảy buồn vui với em.
Để em không còn cô đơn nữa.

Cho dù là khóc lóc, cho dù là buồn bã, cho dù là tức giận, cũng không còn cần phải một mình.
 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
07 February 2012 @ 04:22 pm


Và rồi cho tất thảy mọi yêu thương chết tiệt, chúng ta cuối cùng đều sẽ dừng lại ở một mảnh trời nào đấy.
Những người chúng ta đã gặp, những người chúng ta đã quên đi, cuối cùng cũng sẽ còn lại một bóng mờ.

Tôi không yêu anh ấy. Và cũng không còn khóc lóc lúc mùa tàn.

Chúng ta ra đi.

 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
06 February 2012 @ 11:08 pm


Trong mỗi câu bông đùa ngọt ngào luôn có một chút xíu tình cảm.

Vì thế một câu hỏi vô thưởng vô phạt bỗng biến thành cả một đai dương u buồn.

Tôi mãi mãi chỉ là một con cóc chết kiêu ngạo. Một con cóc chết không thèm nhìn cuộc đời.

Nhưng đâu có hề gì, vì người ta không thèm quan tâm việc một con cóc chết coi thường cuộc đời.

Ai mà quan tâm đến một con cóc chết cơ chứ.

Đại dương có mùi dâu tây biến mất rồi.

Tôi muốn trái tim mình dịu dàng trở lại, để có thể tiếp tục tin vào những giấc mơ hoang đường nhất. Nhưng thiên đường thì đã trở nên hoang phế, và trái tim tôi thì sần sùi những vết sẹo của thời gian. 

Tôi đã không thể còn yêu một chàng trai chỉ bằng lời nói như trước kia nữa. Tôi đã không còn là kẻ mộng mơ giữa ban ngày. Tôi cũng muốn mình là một cô gái bình thường, đi đến biển cả có mùi dâu tây, với một người đàn ông luôn ôm mặt tôi hôn mỗi khi thấy thích.
Thế nên cho dù đã cố gắng chấp nhận tổn thương, tôi vẫn không thể tìm thấy đồng loại của mình.

Chúng ta vẫn tiếp tục phải đi. Cho dù không có người bạn đồng hành nào ở bên cạnh.

Viết cho một chiều lang thang trên đôi giày cao 9 cm, rằng mọi cô gái đi giày cao nên có một người đi bên cạnh.
Cho khỏi ngã.

Còn tôi thấy từng bước chân chông chênh của mình trên con phố mấp mô, đã quyết định từ bỏ việc trở thành một cô gái dịu dàng.

Một trái tim mềm yếu có nghĩa là một trái tim cần người bảo vệ. Tôi không có nên phải tiếp tục cố chấp.
Có những lý lẽ rất đơn giản vậy thôi.

Trái tim tan biến cho một ngày mùa đông nắng vàng ươm. Mọi lời yêu thương rồi cũng sẽ hóa thành tàn tro hết.
Anh ta rồi cũng sẽ giống như tất cả những người khác nữa.

Không phải tôi không có lòng tin vào bản thân mình, là tôi không có lòng tin vào tình cảm.
 
 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
02 February 2012 @ 11:18 pm



Hóa ra những tổn thương về tinh thần cũng có thể để lại sẹo lớn đến vậy.
Tôi, trong những tháng ngày chạm ngưỡng đến sự tuyệt vọng về tình cảm, về lòng tin đã đi đến điểm tối nhất lòng lòng mình. Những tưởng tháng ngày đó đi qua, và rồi tôi sẽ yên vui trở lại.
Thế nhưng khi nhìn vào gương, nhận ra gương mặt mình càng ngày càng hốc hác, tôi mới biết hóa ra tổn thương tinh thần cũng để lại những hậu quả không khác gì tổn thương thể xác.
Tôi sụt mất gần 4 kg chỉ trong vòng 6 tháng, quầng mắt thâm vì thức đêm và học thêm thói quen bỏ bữa sáng. Càng lúc tôi ăn càng ít đi, không còn cả cảm giác đói.
Tất cả chỉ vì thường xuyên nhịn từ bữa này sang bữa khác.
Trước giờ tôi đã nghĩ, những nỗi đau vô hình đó chỉ làm thay đổi cách nghĩ, cách yêu. Đến tận lúc này mới biết, những vết thương đó cũng để lại dấu ấn lên hình hài.
Khi tôi nhìn lại mình, nhìn lại cổ tay trắng xanh và những đường gân nối lên chằng chịt, tôi mới nhận ra, có những vết thương trong lòng vĩnh viễn không bao giờ lành lại được, cho dù thời gian có ra sức vuốt ve thế nào.
"Anh ta mang đến cho em nỗi buồn, còn anh mang lại cho em niềm vui. Nhưng niềm vui thì dễ quên, còn nỗi buồn thì nhớ suốt đời"

 
 
Current Location: Under my sky
Current Music: Born to die - Lana Del Rey
 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
23 January 2012 @ 07:46 pm

Thế giới đẹp tuyệt vời của chúng ta.

Kì lạ thay, trong kí ức của tôi, Tết gắn liền với mùi hương trầm trong không khí se lạnh. Cứ ngửi thấy mùi hương đấy, tôi lại thấy hạnh phúc chật căng lồng ngực, lan tràn đến từng đầu ngón tay.

Buổi tối ở trong chăn, xem tivi, uống trà, ăn ô mai, mèo bé quấn quýt bên cạnh, lúc đó mới nhận ra hạnh phúc là nhà, nhà là hạnh phúc.

Năm mới vui vẻ!
 
 
Current Location: In my heart
 
 
Kwon Hee Jin -  권 히 진
18 January 2012 @ 09:06 pm


Tình cảm là thứ khó nói nhất trên thế gian. Vì không ai có quyền phán xét tình cảm. Nóng lạnh thế nào, chỉ có bản thân nhìn thấu.

Thế nên mới có chuyện, anh ấy có tất cả mọi thứ mà anh không có, ngoại trừ một thứ, là tình yêu của em.
Hoặc, anh ấy không có mọi thứ mà anh có, nhưng anh ấy có một thứ mà anh không có, là tình yêu của em.

Tôi vẫn tôn sùng thứ tình yêu tuyệt đối trong mối quan hệ chúng ta hay gọi là "người yêu". Tuy nhiên vẫn có người không yêu mà vẫn gọi là "người yêu", hoặc chỉ có một trong hai người là yêu, người còn lại là vì cái gì đấy, tôi cũng không rõ.

Tôi không thể ở bên cạnh một người tôi không có tình cảm. Điều đó chỉ làm bản thân thêm khó xử. Tôi không ghét con người, chỉ là không thích người lạ mà thôi.
Tôi cũng muốn, mình có thể chân thành nói câu yêu với một ai đó. Chân thành. Không sợ bị ghét bỏ. 



"I have the one thing I coudn't have that I wanted more than anything. I love you"